Friday, August 26, 2016

BỨC TRANH VÂN CẨU













BỨC TRANH VÂN CẨU
  
 *

Tiếc cho một phút yếu lòng
Thân danh sự nghiệp theo dòng nước trôi
Tỉnh ra thì lỡ hết rồi
Tình ơi, một vở kịch đời cay chua
Mỹ nhân, tự những ngàn xưa
Anh hùng chết giữa ngu ngơ sóng tình
Dẫy đầy trong cõi nhân sinh
Bao nhiêu Từ Hải điêu linh vì Kiều ...
Nào ai hiểu được TÌNH YÊU
Thiên đàng - hoả ngục là điều không xa
Là tình, tình sẽ thăng hoa
Là oan ương sẽ nhạt nhòa cuồng phong
Khôn ngăn một phút sóng lòng
Để dây hệ lụy bao vòng buộc thân
Chàm kia đã vấy vào chân
Làm sao mà tẩy trắng ngần được đây
Chuyện đời chi khác áng mây
Nỗi đau có thật vẫn đầy phù du
Là tình hay đấy là thù
Mà đưa nhau đến thiên thu hận lòng


Bức tranh vân cẩu kìa trông....


Song Châu Diễm Ngọc Nhân




http://a.abcnews.com/images/GMA/abc_gma_raddatz_121112_wl.jpg
Former CIA Director Petraeus Blames His Mistress
Friday, 30 Nov 2012 01:14 PM
By Ronald Kessler
More ways to share..


Ronald Kessler reporting from Washington, D.C. — While admitting he “screwed up royally,” former CIA Director David Petraeus is now telling the world that his affair with Paula Broadwell was all her fault.

Petraeus’ friend, Brig. Gen. James Shelton, is saying that Broadwell is responsible for the affair with the married retired general.

Petraeus “was the innocent one when it came to relationships,” Shelton told the Daily Mail of London’s website MailOnline. Besides being beautiful, intelligent, and a fellow West Point Academy graduate, Broadwell is “a savvy woman,” Shelton said. “She’s not a kid. In a lot of ways I think she knows more about the world than Dave — I’m talking about sex.”

Lest there be any doubt that Shelton is speaking for Petraeus, the former CIA director wrote a letter to him about his affair after he resigned. On a regular basis, Petraeus emails friends in the media on “background” with self-serving comments that appear in stories attributed to those close to him.

Petraeus’ sorry explanation brings to mind the case of Clayton J. Lonetree, a Marine security guard based at the American Embassy in Moscow in the mid-1980s. The KGB used the strikingly beautiful Violetta A. Seina, who worked for the embassy in Moscow, to entrap Sgt. Lonetree in a honey pot, intelligence lingo for recruitment of a spy through sex.

As recounted in my book, “Moscow Station: How the KGB Penetrated the American Embassy,” in September 1985, Lonetree noticed Seina at a subway station. Lonetree thought the meeting was a chance encounter. Most likely the KGB had set it up.

From eavesdropping on phone conversations and picking up office gossip, it would have been easy for the KGB to learn that Lonetree had just gone through disciplinary proceedings and that the other Marines did not hold him in high esteem. The fact that he usually became a loud, boisterous drunk after only a few drinks was perfectly obvious. He was thus a ripe target for KGB recruitment.

Lonetree and Seina chatted for a few minutes in the subway. After that, he would try to find ways to run into her at the embassy when she was working there. He saw her again on a subway train in October.

Moscow’s extensive subway system crisscrosses the city like a spider web. The chances of running into someone twice by accident were as remote as running into the same person twice on New York City’s subway system. Yet Lonetree again thought it was a chance encounter.

As Lonetree and Seina chatted over the noise of the train, she missed her subway stop. He was flattered. This was too good to be true. Her soft, grey eyes seemed to hold the promise of all the love he had missed as a child. They got off together at the next stop and took a walk, chatting animatedly about American books, movies, and food.

After two hours, they parted. But in the next few days, Lonetree would see her again in the embassy. The KGB had to be chuckling at how smoothly the plan was working. The State Department’s preference for hiring Soviet employees over Americans played nicely into the KGB’s hands.

They next met at the Marine Corps ball in November. That evening, Lonetree danced with Seina several times. He was taken by her grace. By now, he was firmly hooked. Seina was far more beautiful and enchanting than any girl he could ever attract on his own.

Eventually, Seina invited him to her home on Volzhskiy Boulevard. Lonetree began having sex with Seina, known in spy lingo as a “swallow,” in January 1986.

Now the KGB began stepping up the pressure. Seina said she wanted to introduce Lonetree to her Uncle Sasha. In fact, according to CIA files, Sasha was Aleksei G. Yefimov, a KGB officer.

“You’re a good guy,” Yefimov told Lonetree. “If you are a friend of the Soviet Union, you will help me and Violetta,” Yefimov said.

As Yefimov began asking him for information about the embassy and the CIA officers stationed there, Lonetree recognized that he would have to play along, and he began spilling secrets. While he was not married, he had been violating rules against fraternization with Soviet women. And he did not want to lose Seina.

In August 1987, a military court convicted Lonetree of espionage and 12 other related counts. Among those counts were charges that he conspired with Soviet agents to gather names and photographs of American intelligence agents, to provide personality data on American intelligence agents, and to provide information concerning the floor plans of the U.S. embassies in Moscow and Vienna. He was sentenced to 30 years of imprisonment.

“I feared blackmail,” Lonetree told ABC’s Sam Donaldson in May 1996 after serving eight years in a military prison.

While Petraeus did not give away secrets to the enemy, the Lonetree case shows why those with security clearances are not supposed to put themselves in positions where they could be compromised. The leader of an organization should set an example and be beyond reproach.

Thursday, April 7, 2016

MỐI NỢ TẰM TƠ






















MỐI NỢ TẰM TƠ



Tôi đang sống những ngày trong bình lặng
Không vấn vương, không khắc khoải, đợi chờ
Và an phận trong góc đời yên vắng
Ba mươi năm dài chối mộng, từ mơ

Bỗng một buổi từ đâu anh hiện đến
Làm nắng hồng mây trắng ngát trời xanh
Tôi bỗng thích trầm tư bên ánh nến
Viết thơ tình nhờ gió tặng riêng anh

Mỗi ngày có hăm bốn giờ nguyên vẹn
Tôi nghĩ đến anh mười tám giờ tròn
Ồ, cũng lạ, ta chưa lần diện kiến
Mà ân tình như một thuở sắt son

Mỗi buổi sáng anh mỉm cười ý nhị
Và suốt ngày mình ríu rít bên nhau
Buổi tối đến vẫn anh đang thủ thỉ
Lời ru xanh như gọi mộng ban đầu

Tôi muốn nói cảm ơn anh nhiều lắm
Tình trong mơ như thế đủ vui rồi
Trách chi được, hai phương trời thăm thẳm
Đường vảo yêu đầy tín hiệu chia phôi

Tôi đã sống những ngày trong bình lặng
Không nhớ thương, không khắc khoải, đợi chờ
Nên muốn trở về góc đời yên vắng

Để trả cho đời mối nợ tằm tơ ....


Song Châu Diễm Ngọc Nhân


Sunday, January 31, 2016

ĐOẠN TRƯỜNG
































ĐOẠN TRƯỜNG

*

Người hỡi, phải chăng là định mệnh
Tình nào rồi cũng thế. Đau thương !
Trời yêu nào cũng là hoang mộ
Cũng giết hồn ta, cũng đoạn trường !
 *
Vẫn đó, bài thơ tình chẳng gởi
Những bài dang dở chửa làm xong
Những thương tích cũ chưa lành lặn
Vết mới bồi thêm. Nhức tận lòng !
 *
Vẫn đó, một tình yêu đủ lớn
Đủ làm điêu đứng cả đời nhau
Đủ làm trời đất nghiêng từng chập
Đắng quá mà ta tưởng ngọt ngào !
 *
Vẫn đó, bao nhiêu hình ảnh cũ
Nụ cười, ánh mắt, cánh tay ôm
Làm sao đập nát đi tiềm thức
Đâu cõi âm ty để triệu hồn ???
 *
Đã cạn chén tình - ly độc dược,
Đang từng chút một, giết ta đây
Trời ơi ta khóc. Ồ, ta khóc
Ai lấp giùm ta nấm mộ gầy ?!
 *
Người ơi, ta muốn tan vào đất
Tìm lại trăm năm giấc ngủ hiền
Ta muốn gào lên cho hiện hữu
Biết rằng ta khổ, biết ta điên !

Song Châu Diễm Ngọc Nhân


ƯỚC MƠ




ƯỚC MƠ

Có phải em là mây đấy không
Cho ta ngơ ngẩn dáng em hồng ?
Ước gì em ạ, ta là núi
Núi đứng chờ mây dẫu tiết Đông
 *
Có phải em là gió viễn khơi
Cho ta tóc rối đứng bên trời ?
Lòng ta là nước, hồn ta sóng
Đợi gió em về reo tiếng vui
 *
Có phải em, vầng trăng thiết tha
Cho ta say đắm cảnh thiên hà ?
Ước gì vớt được vầng trăng ngọc
Để mãi trăng vàng - trăng của ta !
 *
Có phải em là thơ thất ngôn
Cho ta thi tứ dậy trong hồn ?
Ôi, ta mà được là thi sĩ
Em với thơ tình sẽ ngát hương !
 *
Có phải em là nắng tháng Hai
Cho ta mộng luyến nét trang đài ?
Để ta níu lại vòng quay đất
Ôm chặt xuân hồng kẻo nắng phai !
 *
Và chẳng bao giờ quên tháng Tư
Nên thơ đau đớn mỗi ngôn từ
Vươn vai, ta ước ta Phù Đổng
Gột vết tâm thương, rửa quốc thù
   

Song Châu Diễm Ngọc Nhân


QÙA XUÂN
















QÙA XUÂN
(Xin cảm ơn Người Gởi)
 

Hôm nay nhận được món quà
Của người ấy, tận phương xa, gởi về
Muà xuân còn ở bên tê
Qùa xuân đã vượt sơn khê tới mình !
Ô, quà ... chiếc hộp xinh xinh
Có tên người nhận, có tình người trao
Bây giờ biết phải làm sao
Cảm ơn, viết thiệp hoa đào gởi sang ?
Hay là đợi buổi xuân vàng
Có con én liệng, có chàng đến thăm
Mở quà, mời khách dưới trăng
Để trăng hiểu nỗi xa xăm dặm trường ?

Đêm vàng, nguyệt quế tỏa hương
Có ngôi sao xẹt cuối đường chân mây ...
 

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Friday, December 11, 2015

VÔ THANH




VÔ THANH
Đưa anh ra đến phi trường
Ngẩn ngơ trăm nỗi tư tương bên lòng
Đường chiều, thu nhuộm rừng phong
Tiễn anh lá cũng chập chùng lá  rơi
Rưng rưng, môi rụng xuống môi
Nụ hôn từ biệt chao ôi là buồn!
Vô thanh, tiếng nấc cô đơn
Thành thơ trăm đoạn vô ngôn tặng người
Anh đi, anh sẽ đi thôi
Nhớ thương thì đã bên trời, cố nhân !
Nhìn nhau rằng lạ hay thân
Và trong tâm tưởng hỏi gần hay xa ?
Chén anh có đắng quan hà
Mà lòng tôi lại nhạt nhòa gió mưa !
Anh đi, anh đã đi chưa
Con tàu còn đó hay vừa xa bay?
Anh hay tôi vướng trong mây
Tôi hay anh nhỉ nhắp cay vị tình...
Tôi nhìn tôi đứng một mình
Hai tay níu vội cái hình phù du !
Tàu anh khuất giữa mây mù ...
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Thursday, December 10, 2015

CHÚT GÌ....






CHÚT GÌ....



Hỡi cô sinh viên nho nhỏ
Cười xinh nửa nụ môi hồng
Chiều nay sân trường lắm gió
Gió nhiều, có lạnh cô không?
 *
Lạnh không, tôi cho mượn áo
Hay là song bước, tôi che
Dường chiều hôm nay huyên náo
Cô ơi, đừng vội đi về
 *
Cô về, sân trường sẽ vắng
Lòng tôi sẽ rất đìu hiu
Tà huy buồn từng sợi nắng
Và tôi sẽ nhớ cô nhiều....
 *
Nhớ cô, nhớ dài mái tóc
Nhớ tà áo lụa cô bay
Nhớ răng cô cười hạt ngọc
Mắt cô lấp lánh sao đầy...
 *
Cô có nghe lòng xao xuyến
Khi xuân ấm gió sang mùa
Và có nghe hồn xanh biếc
Hỏi lòng mình đã yêu chưa ...
 *
Yêu chưa, cô sinh viên nhỏ
Mà lòng tôi lại vấn vương
Ngại ngần, lời chưa dám ngỏ
Chỉ xin về nhé, chung đường..
 *
Cho chung đường về cô nhé
Tôi đi bốn bước sau cô
Để ngăn lá vàng nhè nhẹ
Rơi  trên mái  tóc buông hờ
 *
Để tôi nói thầm với nắng
Xin hồng thêm nữa, làn môi
Và nghe  từ miền sâu thẳm
Chút gì thổn thức cô ơi...



Song Châu Diễm Ngọc Nhân 




BỐN MÙA






BỐN MÙA


Mùa Thu anh đến thăm em
Lá thu rụng đỏ bên thềm như hoa
Anh dừng lại bước  bôn ba
Em dang đôi cánh thiên nga đón mừng
 *
Mùa Đông non nước lạnh lùng
Tuyết rơi trắng. Tuyết trùng trùng. Tuyết rơi
Anh mang qùa tặng: Mặt trời
Hồn em nở đóa tuyệt vời hướng dương
 *
Mùa Xuân vừa dậy  mùi hương
Anh gieo hoa hạnh trên đường đến thăm
Đầu năm, chúc  tuổi đầu năm
Lòng em xanh khói hương trầm chiêm bao
 *
Mùa Hè thơm trắng hoa cau
Aó em hoa lý, qua cầu gió bay
Dặm nghìn cách trở trời mây
Con ve hát khúc vơi đầy nhớ thương !


 Song Châu Diễm Ngọc Nhân 




NGỌN SÓNG VÔ ƯU





NGỌN SÓNG VÔ ƯU


Chẳng ngại đường xa em đến đây
Thăm anh, đặc biệt chuyến thăm nầy
Em đem nhiều lắm quà thương nhớ
Đáp lại tình anh.  Anh có hay???
 *
Thăm thẳm đường bay ngót tám giờ
Lòng trời đầy nắng, nắng đầy thơ
Xin mây mở lối đường thiên lý
Kẻo nữa đầu sông tội kẻ chờ !
 *
Mây hiểu tình em, nắng hiểu lòng
Nên mây thì trắng, nắng thì trong
Đường bay anh ạ  bao nhiêu gió
Gió cũng thì thầm chuyện nhớ mong...
 *
Phi đạo đây rồi,  em đến nơi
Đón em, anh rộng cánh tay mời
Bao nhiêu nhung nhớ bao âu yếm
Nở rộn trên từng những đóa môi
 *
Thương mến chìm trong ánh mắt nhìn
Trăm lời diễm tuyệt chảy từ tim
Bên anh, đời bỗng bình yên lạ
Sóng bỗng vô ưu, gió bỗng hiền...


Song Châu Diễm Ngọc Nhân 



VỞ KỊCH ĐỜI








 




   VỞ KỊCH ĐỜI 
 
 


   Gởi đến "người ta" cánh thiệp hồng
   Mừng cho tôi nhé, buổi sang sông
   Cứ xem như thế - cho là thế -
   Và trách tôi đi - Kẻ bạc lòng...!
   *
   Cứ trách tình tôi chẳng sắt son
   Tôi không cải chính, cũng không buồn
   Lòng tôi, thôi chỉ mình tôi biết
   Vâng, chính vì tôi mộng chẳng tròn!
   *
  

   Tôi đã vô tình. Thật thế sao ???
   Ngày vui lại chọn đúng ngay vào...
   Ngày ta gặp gỡ ba năm trước
   Không nhắc thì tôi chả nhớ nào !
   *
   Cứ trách! Tôi xin được mỉm cười

   Trước lời chúc tụng mãi tròn đôi
   Cảm ơn người nhé, hành trang ấy
   Tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời !!!
   *
   Lần cuối chào nhau, tiễn biệt nhau
   Từng câu đau đớn...thấm từng câu...
   Nhưng nào ai biết, nào ai biết !
   Khói pháo cay hay ngấn lệ sầu !?
   *
   Tôi đứng bên chồng, đôi đẹp đôi
   Lòng tôi ngọn sóng vỡ theo người
   Tim tôi từng mảnh tan như pháo
   Ai hiểu cho ai, chỉ có trời...
   *
   Chỉ có trời cao mới biết thôi
   Rằng tôi đau khổ hoặc tôi vui
   Đêm nay, khép cửa phòng hoa chúc
   Là hết. Là xong vở kịch đời !


  

  Song Châu Diễm Ngọc Nhân 



   

Tuesday, December 8, 2015

THU







Trích thi phẩm Dư Âm

THU


Thu mắt biếc đứng ngoài khung cửa sổ
Rải lá vàng hay mảnh vụn tình thư
Này Thu ơi, em đang giận đấy ư ?
Sao nỡ xé những tấm lòng anh gởi ...
*
Ngàn mảnh thư rối bời hay lá rối
Em ném đầy, vàng úa cả hồn anh
Nhưng Thu ơi, Em vẫn đẹp như tranh
Và duyên dáng hơn mọi lần nữa đấy !
*
Đến với anh ! Đến đây, em sẽ thấy
Cả lòng anh lá đỏ một màu thu
Hai tay em ôm chẳng hết tình thư
Hạ ghen đấy ! Xuân hờn. Em biết chứ ?
*
Thu vẫn đó, răng cắn vào ngôn ngữ
Từng vết thương máu rỉ xuống hồn nhau
Em buồn không hay chỉ có anh đau,
Có tội nghiệp gã si tình lãng mạn ?
*
Anh xin lỗi, nếu đã làm Thu giận
Nhưng xin em đừng xé thế, thư anh
Để thư tình xanh mãi lá thu xanh
Và được chín giữa đỉnh trời hương sắc !


Song Châu Diễm Ngọc Nhân 

NHẮN NHỦ








trích thi phẩm DƯ ÂM 

NHẮN NHỦ



Nếu có một mai anh nhé
Hai đưá chúng mình xa nhau
Thì em xin anh hãy nhớ
Lòng em trăm năm còn sầu
*
Và nếu mai này chia cách
Hỏi lòng anh có buồn không ?
Em ư ? chắc là em khóc
Mùa Xuân, má cũng phai hồng !
*
Với em, anh là mạch sống
Với em, anh là nguồn Thơ
Với em, anh là tất cả
Có anh, đời thắm ước mơ
*
Không anh, đời như lá úa
Không anh, đời như chiều Thu
Không anh, là không tất cả
Một năm, sầu suốt bốn mùa ...
*
Vì anh nên em thức trắng
Vì anh nên em làm thơ
Yêu anh nên em đau khổ
Sao anh cứ mãi hững hờ ???
*
Ai bày chi thương với nhớ
Cho lòng những nhớ cùng thương
Yêu anh nên em thương nhớ
Hỏi lòng anh có nhớ thương ???
*
Hai ta mỗi người một cảnh
Hai ta mỗi kẻ một đường
Gặp nhau bèo mây tan hợp
Còn chăng một chút dư hương
*
Lấy chút dư hương kỷ niệm
Của ngày hai đứa có nhau
Suốt đời em xin cất giữ
Nhớ nhau chỉ những nghẹn ngào
*
Nhớ nhau chỉ còn kỷ niệm
Nhớ nhau chỉ chút dư hương
Nhớ nhau chỉ còn hồi tưởng
Nhớ nhau chỉ những đau buồn !
*
Thơ em, lời thơ nước mắt
Chép thành tập gởi cho anh
Một chút duyên Thơ kỷ niệm
Dư hương của thuở đầu xanh
*
Mai nhé, anh ơi chia biệt
Nhớ nhau, xin đọc thơ nhau
Anh vui vợ hiền con thảo
Còn em ôm trọn TÌNH SẦU
*
Và nếu một mai anh nhé
Đôi mình sầu chữ biệt ly
Thì trọn đời em vẫn nhớ
Luyến lưu giây phút phân kỳ.


Song Châu Diễm Ngọc Nhân



TỰ VẤN















Trích thi phẩm DƯ ÂM

TỰ VẤN



     Biết rằng người có yêu ta
Mà ta nồng mặn thiết tha yêu người ?
     Hỡi người, một nửa ta ơi !
Miệt mài đã nửa cuộc đời tìm nhau
     Từ ta khóc tiếng ban đầu
Chờ người tóc đã bạc màu thời gian
     Xuân xanh ngả bóng thu vàng
Sông kia mấy chuyến đò ngang đắm chìm !
     Như mơ, ta vẫn đi tìm
Nửa hồn với nửa trái tim của mình
     Cô đơn nửa kiếp nhân sinh
Vắng nhau nên bóng nhớ hình người ơi !
     Phải chăng ta đã gặp người ?
Tình lên ngôi báu, cõi đời thăng hoa ?
     Phải người nửa mảnh hồn ta ?
Và đây sự thật hay là chiêm bao ???


Song Châu Diễm Ngọc Nhân

NẾU CÓ ANH


















Trích thi phẩm DƯ ÂM 

NẾU CÓ ANH


Từ vắng xa anh, Hạ chẳng nồng
Mùa Xuân tít tắp cõi hoài mong
Lá Thu muôn sắc, như màu nhớ
Rụng xuống tim đau, rụng xuống lòng !
*
Vì ai, mắt biếc lệ sầu rơi
Nhớ nhớ, thương thương đến nghẹn lời !
Nhớ cứ bừng lên như lửa cháy
Mỗi ngày anh ạ, lớn thêm thôi !
*
Ngày xưa Tô Thị nhớ mong chồng
Hóa đá đầu non đứng ngóng trông
Nỗi nhớ thành thơ thành nhạc ấy
Ví bằng nỗi nhớ của em không ???
*
Em không hóa đá đứng chờ anh
Vì đá nào đâu có cảm tình !
Em vẫn là em, xương với thịt
Có hồn, có xác, có tâm linh
*
Thế nên nỗi nhớ đến vô cùng
Thổn thứci đêm ngày nỗi khát mong
Em ước bà tiên ban phép lạ
Lau giùm mắt lệ giữa đêm Đông !
*
Tiên bà làm phép với gậy tiên
Dẹp mọi khó khăn mọi lụy phiền
Hai đứa, hai phương vời vợi ấy
Chung cành, liền cánh, cặp chim uyên
*
Đôi chim uyên ấy, chính đôi ta
Đầm ấm yên vui một mái nhà
Nhạc suối đèn trăng, đây hạnh phúc
Đâu cần tìm kiếm chốn nào xa ???
*
Làm sao em nói hết anh ơi
Nỗi nhớ thương anh cứ rối bời !
Những gì em nghĩ thì anh đã
Nói tất giùm em cả mất rồi !
*
Thế nên em biết nói chi đây ?
Có nói bao nhiêu cũng chẳng đầy !
Và lúc lặng yên là lúc ngỏ
Vạn lời âu yếm đến cuồng say !
*
Chỉ biết rằng em nếu có anh
Sẽ ngát hương hoa, thắm mộng lành
Em sẽ là người sung sướng nhất
Môi ngời hạnh phúc, mắt ngời xanh !



Song Châu Diễm Ngọc Nhân