Saturday, October 7, 2017

ĐÔI TA ...



ĐÔI TA ...
 
Lạnh quá, không anh, lạnh cách gì!
Mà sao anh đến ?  đến rồi đi ...???
Đến rồi đi thế làm em khổ
Và sợ vô cùng cảnh biệt ly
  *
Em khổ mà anh có biết đâu
Vẫn vui như nắng giữa tinh cầu
Vẫn cùng người ấy trong an lạc
Bỏ mặc mình em với tủi sầu
  *
Quên hẳn rằng em đã đợi chờ
Đã hờn đã giận cả niềm mơ...
Ba năm anh bỏ quên em thế
Em vẫn ươm thầm một ý thơ
  *
Em vẫn ngồi đây tiếc phút gần
Ngày vui nào khác bóng phù vân
Bên nhau tậm sự chưa vơi thỏa
Mà đã xa vời tựa cố nhân...
  *
Mà lệ rơi thầm giọt nhớ thương
Giọt in gối lẻ những đêm trường
Giọt lăn thêm lạnh bờ môi lạnh
Giọt giận mình sao lại vấn vương !
  *
Nhớ cứ mông mênh, nhớ võ vàng
Nhớ công viên ấm, nắng chiều loang
Tay vin vai tựa lời tri kỷ
Nhớ gối chăn thơm dấu địa đàng
  *
Em biết tình anh có mặn nồng
Nhưng không bến đậu dẫu chiều Đông
Anh là gió cuốn là mây nổi

Còn với em là chữ thủy chung ...


Song Châu Diễm Ngọc Nhân


Sunday, March 19, 2017

EM, NGỌC NỮ

 













EM, NGỌC NỮ
 
 
Em thánh thiện, dịu dàng, ơi, Ngọc Nữ
Đẹp như trăng và chân thật như gương
Môi sen tươi và hai má hải đường
Ta ngưỡng mộ một công trình tuyệt mỹ
                   *
Em thanh thoát giữa trần gian tục lụy
Bước hồn nhiên vào cõi mộng đời ta
Áo em bay ngơ ngẩn cả rừng hoa
Đỉnh quyền lực tóc mây ngàn sợi biếc
                   *
Phút hạnh ngộ, em ơi từ tiền kiếp
Âm vang nào rơi vỡ chén lưu ly
Em có nghe trong tiếng gọi huyền vi
Là mệnh lệnh Ngọc Hoàng, lời ân điển ?
                   *
Em, Ngọc Nữ, đây ngai vàng, vương miện
Ta, Tiên Đồng, muôn thuở đợi chờ em !
 
 
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

 

Tuesday, February 14, 2017

PHẢI LÒNG

























Trích thi tập Dư Âm xuất bản năm 1998
 
PHẢI LÒNG
 


     Mình không là vợ là chồng
Tiên Đồng Ngọc Nữ phải lòng nhau thôi !
     Một hôm làm vỡ ngọc trời
Nên trời đầy xuống làm người trần gian
     Kẻ Nam người Bắc đôi đàng
Trăm năm nguyện vẫn đá vàng tìm nhau
     Hôm xưa nắng biếc một màu
Em xanh áo lụa qua cầu gió bay
     Gió bay, áo vướng vào mây
Để lòng bên đấy, bên đây cùng sầu
     Mình nào phải vợ chồng đâu
Người trần gian phải lòng nhau đấy mà !
     Nên tình quấn quýt thiết tha
Tình càng dâu biển, hương hoa càng nồng
     Mình đâu là vợ là chồng
Chỉ là trời bắt phải lòng nhau thôi !
     Mai sau hết kiếp, về trời
Cầu trăng, áo lại ... vì người ... áo bay !
     Thế mà thương, thế mà say
Cớ chi đấy để cho đây ... phải lòng ?!
 
 
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

1.4.1998

QÙA MUỘN


   QÙA MUỘN

- Tặng những người đang yêu ngày Valentine
- Riêng về người trong mộng

                 *

Quà muộn về anh một nụ hồng
Hoa đang hàm tiếu, có xinh không ?
Là tình em đấy, lời giao ước
Và nghĩa đôi ta, đạo vợ chồng
Dâu biển thêm bền sau thất bại
Thăng trầm càng đẹp lúc thành công
Dù bao thử thách bao gian khó
Chung thủy cùng nhau, chẳng đổi lòng ...


Song Châu Diễm Ngọc Nhân




CƠN GIÓ LẠ
















Trích thi tập Dư Âm xuất bản năm 1998
 
N GIÓ LẠ



Người hiện đến như một cơn gió lạ
Cơn gió mùa Xuân mang những tình cờ
Trong một thoáng, cõi đời vui vẻ quá
Ta nhìn ta, xao xuyến tự bao giờ ...
                  *
Như một buổi Xuân về trên lá biếc
Nắng Xuân hồng đỏ thắm má nàng Thơ
Không gian mới, say nồng hương sắc mới
Ta quên đời, lòng bỗng chợt như mơ
                  *
Ta ngồi đây, hồn lắng nghe lời gió
Rất êm đềm như những bản tình ca
Ta chợt thấy dường như mình sống lại
Thuở trăng vàng gió thắm ngát hương hoa !
                  *
Trời mông mênh hay bầu trời vẫn hẹp ?
Ngày rất dài, dù một thoáng trăm năm ...
Gió hỡi gió có cùng ta trọn kiếp
Hay về ngàn không một chút băn khoăn ?
 
 
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

3.3.1967

Saturday, January 14, 2017

TRỐN TUYẾT














TRỐN TUYẾT



Rồi có một ngày em sẽ trốn anh
Như loài ngỗng bay về Nam trốn tuyết
Em trốn thế cho tình thành bất diệt
Sống trong tim và chẳng thể suy mòn
                                                      
Lòng em bây giờ như chiếc thuyền con
Bơi trên biển tình yêu anh lớn quá
Bất ngờ ra khơi, cái chi cũng lạ
Không chuẩn bị gì em sẽ lạc thôi !
                                          
Em đứng đây ngơ ngác giữa dòng đời
Đời không trẻ nhưng sao hồn thơ dại
Khác với ngày nào ngu ngơ con gái
Mười bảy, vào yêu tưởng đã trưởng thành
                                          
Em không ngờ rằng em lại yêu anh
Yêu tha thiết và chân thành đến thế
Vì lúc bên anh bão bùng dâu bể
Sấm chớp đầy trời lòng vẫn an nhiên
                                       
Khi xa anh em chất ngất ưu phiền
Và giông tố bỗng gầm lên dữ dội
Em sợ hãi thu mình trong bóng tối
Giữa mỏng lằn ranh hỏa ngục - thiên đường
                                               
Công viên lạnh rồi, hoa đã nhạt hương
Như lòng anh đã mờ phai kỷ niệm
Anh, bầy ngỗng đang tìm nhau bàn chuyện...
Cho một ngày trốn tuyết, xoải về Nam



Song Châu Diễm Ngọc Nhân

NỖI BUỒN ĐÔNG

 


NỖI BUỒN ĐÔNG



Tuyết lớp lớp, tuyết quay cuồng tuyết đổ
Cả không gian đầy tuyết, trắng như bông
Gió và tuyết cùng tung hoành thịnh nộ
Trong cơn mê, trời đất nhập cơn đồng
                          * 
Không một bóng người đi trên hè phố
Xe họa hoằn đôi chiếc chậm bò qua
Có chiếc gầm lên rồi nằm tại chỗ
Có chiếc đứng im nhìn tuyết nhạt nhòa
                          *
Gió bẻ cành tươi quăng ra giữa lộ
Gió xô cây, gốc rễ bật lên lề
Những hàng cây đứng vặn mình khốn khổ
Suốt một ngày tê tái đến hôn mê ...
                          *
Sáng thức dậy mắt nhìn qua cửa sổ
Ơi một cảnh đời quá đỗi tang thương
Trên mặt tuyết là hoang tàn gẫy đổ
Cành lá tơi bời, tan tác, thê lương
                         *
Có ánh mặt trời loé lên yếu ớt
Chẳng đủ nồng nàn cho tuyết tan rơi
Có một cánh chim bay qua, bất chợt
Để lại không trung tiếng hót rã rời



Song Châu Diễm Ngọc Nhân




Sunday, December 4, 2016

KÝ ỨC TUỔI MƯỜI LĂM



KÝ ỨC TUỔI MƯỜI LĂM
(Về Nga, Quân, Khánh, những người bạn thân yêu của tôi thời hoa mộng)

*
Quân, Khánh nơi nào, Hằng, Nga nơi đây
Ký ức tuổi thơ thương nhớ vơi đầy
Ôi, thuở học trò thơm mùi giấy mực
Những buổi tan trường, hồn quyện vào mây
*
Những buổi tan trường trên con đường cũ
Mến từng cột đèn, thương từng gốc cây
Gót nhỏ,đường quen, mịt mù bụi phủ
Chào gió giao mùa, dăm lá vàng bay...
*
Có những buổi chiều nghỉ hai giờ cuối
Mình đến Bạch Đằng. Quân, Khánh nhớ không
Bốn đứa ăm kem. Nhỏ to cười nói
Đứa ngắm mây trời, đứa ngắm nước sông
*
Nga ước sau này sẽ là y tá
Đến khắp chiến trường xoa dịu niềm đau
Khánh mộng thi vào quân trường Võ Bị
Gìn giữ quê hương, bảo vệ đồng bào
*
Thế còn Quân? Quân thích làm gì nhỉ
Quân ấy à? Quân làm lính tàu bay!
Cánh sắt vẫy vùng trời quen đất lạ
Đem nắng xuân trải khắp nước non này
*
Và còn Hằng, Hằng thích là thi sĩ
Để làm thơ ca ngợi gió cùng mây
Ca ngợi giang sơn ngọc ngà, tuyệt mỹ
Của bốn nghìn năm trầm bổng, vơi đầy!
*
Ba mươi năm qua nhanh như giấc mộng
Ba mươi năm bùi, ngọt, đắng, cay, chua...
Ba mươi năm, nhạt phai trên màu tóc
Dâu biển thăng trầm, gió bão nắng mưa!
*
Quân, Khánh xưa ơi, tận cùng ký ức
Có khi nào nhớ lại tuổi mười lăm?
Nhớ những chiều vàng Tự Do, Nguyễn Huệ
Bánh cuốn Tao Đàn, nước mía Viễn Đông?
*
Nga bây giờ đã trở thành góa phụ
Sống âm thầm, tiếc nuối thuở vàng son
Kiếp tha hương, có những đêm không ngủ
Hằng vẫn làm thơ tiếc mộng chẳng tròn...
*
Quân, Khánh xưa ơi! Bây giờ đâu nhỉ
Phương trời nào nghe nhắc nhớ hay chăng?
Quân có tàu bay ? Khánh vào Võ bị
Như lời ta ước mộng thuở mười lăm ???
-
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
1991

Friday, November 18, 2016

TIẾNG THƠ




TIẾNG THƠ



Thơ phải đâu là ai cũng yêu
Người thì yêu ít, kẻ yêu nhiều
Có người không thấy thơ là bạn
Là tiếng tâm hồn nên chẳng yêu
  *
Có kẻ yêu thơ, đến với thơ
Tự trong vô thức, tự trong mơ
Và thơ yêu họ, thơ tìm họ
Như thể ngàn năm đã hẹn chờ ...
  *
Có kẻ qua thơ để giải sầu
Hết sầu, họ biết có thơ đâu!
Cho nên họ chẳng bao giờ hiểu
Thơ có hồn và thơ biết đau ...
  *
Thơ có hồn nên biết xót xa
Xót ai xương máu đắp sơn hà
Thương người không biết thơ là đạn
Để giữ quê mình nét gấm hoa...
  *
Có kẻ dùng thơ để tưởng rằng
Với thơ, tháp cánh, lướt đường trăng
Mà quên tô thắm lòng nhân bản
Nhân bản trong thơ mới vĩnh hằng !!
  *
Chẳng phải là ai cũng hiểu thơ
Hiểu thơ phải có trái tim cơ
Hiểu thơ phải có tình nhân loại
Phải có tình yêu với cõi bờ !!!
  *
Nếu chẳng yêu thơ, chớ ghét thơ
Thơ tô đời đẹp tự xưa giờ
Dù đời tàn nhẫn, đời vô cảm
Thơ vẫn cho đời bao ước mơ....


Song Châu Diễm Ngọc Nhân


 http://www.youtube.com/watch?v=PseU-cLjd1E 


Friday, September 16, 2016

CHỚM THU

















CHỚM THU



Chớm Thu thôi đã lạnh lùng
Rưng rưng nắng tủi, rưng rưng mưa sầu
Trễ tràng ô thước bắc cầu
Ngưu Lang Chức Nữ chờ nhau nghẹn ngào
Ta buồn hơn thế nữa sao
Hẹn nhau ở chiếc cầu nào đây anh ...
Có ai bắc hộ chúng mình
Như chim ô bắc cầu tình thế không ?
     *
Chớm Thu thôi đã lạnh lùng
Nơi anh trời có rưng rưng thế này ?
Có ngồi đếm đốt ngón tay
Hỏi ngày tái ngộ là ngày nào không ?
Núi xanh mây đã nhuộm hồng
Thu xanh đỏ lá chờ mong lâu rồi
Trách bày ô thước mê chơi
Ngân Hà để mãi xa xôi đôi bờ
Nhớ nhung, Ngưu - Chức thẫn thờ
Lệ rơi trắng nỗi đợi chờ nhân sinh
     *
Sông Ngân nối nhịp cầu tình
Mùa thu có lạnh, chúng mình vẫn vui
Nhưng sao bờ vẫn xa xôi
Chim ô còn lạc bên trời ... chớm Thu !!!



Song Châu Diễm Ngọc Nhân



Monday, August 29, 2016

HƯ KHÔNG








 HƯ KHÔNG



Chiều nay gió bỗng se se lạnh
Tháng Tám mà trời đã thế ư ?
Lá biếc trên cành không biếc nữa ...
Và như thời tiết chớm vào thu !?
                                              
Chưa vàng nhưng nắng không còn ấm
Tựa mảnh tình xanh đã nhạt màu
Ai nói yêu ai, ai nói nhỉ
Nhưng lòng ai đó hướng về đâu...!?
                                                
Không sao, đừng ngại, đời là thế
Vì chữ yêu thương dễ nói mà
Nói dễ, thực hành đâu có dễ
Nên tình yêu ấy chẳng thăng hoa ....
                                           
Chiều nay những bước chân vô định
Ai bước lang thang lối bụi mờ
Mà tiếc vô vàn năm tháng cũ
Những ngày bình lặng của trời thơ ...

Những ngày tất cả êm đềm lắm
Cho đến hôm nao cũng độ này
Ai đến lòng ai triền sóng nổi
Hương đời thơm ngát, vị đời say ...
                                                      
Mắt nhìn, tay nắm, lời tâm sự
Dưới nắng hanh vàng, nắng chớm thu
Cao vút chim trời đôi cánh xoải
Hồn ai cánh mộng cũng phiêu du ...
                                                     
Nhưng rồi hạnh phúc ngày vui ấy
Như bóng mây qua, thật chóng tàn
Ai đến, ai đi, ai để lại
Một trời tím ngắt dấu ly tan
                                                    
Chiều nay gió chợt se se lạnh
Ai thấy lòng ai dậy bão bùng
Ai đã quên ai, ai vẫn nhớ
Cuộc tình xanh biếc hóa hư không ...
                                     
                                             
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
                   
                                                

Friday, August 26, 2016

BỨC TRANH VÂN CẨU













BỨC TRANH VÂN CẨU
  
 *

Tiếc cho một phút yếu lòng
Thân danh sự nghiệp theo dòng nước trôi
Tỉnh ra thì lỡ hết rồi
Tình ơi, một vở kịch đời cay chua
Mỹ nhân, tự những ngàn xưa
Anh hùng chết giữa ngu ngơ sóng tình
Dẫy đầy trong cõi nhân sinh
Bao nhiêu Từ Hải điêu linh vì Kiều ...
Nào ai hiểu được TÌNH YÊU
Thiên đàng - hoả ngục là điều không xa
Là tình, tình sẽ thăng hoa
Là oan ương sẽ nhạt nhòa cuồng phong
Khôn ngăn một phút sóng lòng
Để dây hệ lụy bao vòng buộc thân
Chàm kia đã vấy vào chân
Làm sao mà tẩy trắng ngần được đây
Chuyện đời chi khác áng mây
Nỗi đau có thật vẫn đầy phù du
Là tình hay đấy là thù
Mà đưa nhau đến thiên thu hận lòng


Bức tranh vân cẩu kìa trông....


Song Châu Diễm Ngọc Nhân




http://a.abcnews.com/images/GMA/abc_gma_raddatz_121112_wl.jpg
Former CIA Director Petraeus Blames His Mistress
Friday, 30 Nov 2012 01:14 PM
By Ronald Kessler
More ways to share..


Ronald Kessler reporting from Washington, D.C. — While admitting he “screwed up royally,” former CIA Director David Petraeus is now telling the world that his affair with Paula Broadwell was all her fault.

Petraeus’ friend, Brig. Gen. James Shelton, is saying that Broadwell is responsible for the affair with the married retired general.

Petraeus “was the innocent one when it came to relationships,” Shelton told the Daily Mail of London’s website MailOnline. Besides being beautiful, intelligent, and a fellow West Point Academy graduate, Broadwell is “a savvy woman,” Shelton said. “She’s not a kid. In a lot of ways I think she knows more about the world than Dave — I’m talking about sex.”

Lest there be any doubt that Shelton is speaking for Petraeus, the former CIA director wrote a letter to him about his affair after he resigned. On a regular basis, Petraeus emails friends in the media on “background” with self-serving comments that appear in stories attributed to those close to him.

Petraeus’ sorry explanation brings to mind the case of Clayton J. Lonetree, a Marine security guard based at the American Embassy in Moscow in the mid-1980s. The KGB used the strikingly beautiful Violetta A. Seina, who worked for the embassy in Moscow, to entrap Sgt. Lonetree in a honey pot, intelligence lingo for recruitment of a spy through sex.

As recounted in my book, “Moscow Station: How the KGB Penetrated the American Embassy,” in September 1985, Lonetree noticed Seina at a subway station. Lonetree thought the meeting was a chance encounter. Most likely the KGB had set it up.

From eavesdropping on phone conversations and picking up office gossip, it would have been easy for the KGB to learn that Lonetree had just gone through disciplinary proceedings and that the other Marines did not hold him in high esteem. The fact that he usually became a loud, boisterous drunk after only a few drinks was perfectly obvious. He was thus a ripe target for KGB recruitment.

Lonetree and Seina chatted for a few minutes in the subway. After that, he would try to find ways to run into her at the embassy when she was working there. He saw her again on a subway train in October.

Moscow’s extensive subway system crisscrosses the city like a spider web. The chances of running into someone twice by accident were as remote as running into the same person twice on New York City’s subway system. Yet Lonetree again thought it was a chance encounter.

As Lonetree and Seina chatted over the noise of the train, she missed her subway stop. He was flattered. This was too good to be true. Her soft, grey eyes seemed to hold the promise of all the love he had missed as a child. They got off together at the next stop and took a walk, chatting animatedly about American books, movies, and food.

After two hours, they parted. But in the next few days, Lonetree would see her again in the embassy. The KGB had to be chuckling at how smoothly the plan was working. The State Department’s preference for hiring Soviet employees over Americans played nicely into the KGB’s hands.

They next met at the Marine Corps ball in November. That evening, Lonetree danced with Seina several times. He was taken by her grace. By now, he was firmly hooked. Seina was far more beautiful and enchanting than any girl he could ever attract on his own.

Eventually, Seina invited him to her home on Volzhskiy Boulevard. Lonetree began having sex with Seina, known in spy lingo as a “swallow,” in January 1986.

Now the KGB began stepping up the pressure. Seina said she wanted to introduce Lonetree to her Uncle Sasha. In fact, according to CIA files, Sasha was Aleksei G. Yefimov, a KGB officer.

“You’re a good guy,” Yefimov told Lonetree. “If you are a friend of the Soviet Union, you will help me and Violetta,” Yefimov said.

As Yefimov began asking him for information about the embassy and the CIA officers stationed there, Lonetree recognized that he would have to play along, and he began spilling secrets. While he was not married, he had been violating rules against fraternization with Soviet women. And he did not want to lose Seina.

In August 1987, a military court convicted Lonetree of espionage and 12 other related counts. Among those counts were charges that he conspired with Soviet agents to gather names and photographs of American intelligence agents, to provide personality data on American intelligence agents, and to provide information concerning the floor plans of the U.S. embassies in Moscow and Vienna. He was sentenced to 30 years of imprisonment.

“I feared blackmail,” Lonetree told ABC’s Sam Donaldson in May 1996 after serving eight years in a military prison.

While Petraeus did not give away secrets to the enemy, the Lonetree case shows why those with security clearances are not supposed to put themselves in positions where they could be compromised. The leader of an organization should set an example and be beyond reproach.