Saturday, October 10, 2015

EM, HOÀNG HẬU





EM, HOÀNG HẬU


Năm xưa dưới cội hoa đào
Gió lay hoa rụng vướng vào tóc mây
Em cười, má đỏ hây hây:
"Rằng em có đẹp thế này, như hoa?"
Trêu em, anh bỗng cười xoà:
"Ðẹp  chi ?  Em xấu như ma, đừng hòng!"
Em bèn phụng phịu má hồng
Mắt em hai giọt lệ trong, dạt dào
Lệ rơi trên phiến má đào
Cho anh dỗ đến thế nào cũng "không!..."

Thế rồi một sáng xuân hồng
Cô em má đỏ theo chồng vu quy
Nhìn theo từng bước em đi
Lòng tôi bỗng thấy có gì thương đau
Nhìn em hoa cưới cài đầu
Xót  xa tôi  nhớ những câu giận hờn
Muối nào sát ruột từng cơn
Dao nào chém thẳng xuống hồn em ơi...
Thôi tôi đã mất em rồi
Mất em khi chợt biết đời cần em
Hoa đào vẫn rụng ngoài hiên
Nhưng không rụng nữa xuống triền tóc mơ
Ai quay giùm lại tuổi thơ
Ðể cho hoa rụng vướng bờ tóc mây
Cười đi em, má hây hây
Hỏi đi, em đệp thế này, như hoa ?
Ðể tôi hôn cánh môi ngà
Thưa, em hoàng hậu của ta, một đời ...



Song Châu Diễm Ngọc Nhân







No comments:

Post a Comment