Sunday, May 17, 2015

LÀ MỘNG MÀ THÔI























LÀ MỘNG MÀ THÔI


Anh ngủ rồi, bây giờ em ngủ đi
Ngủ ngoan nhé, anh ru em thầm lặng
Ngủ đi bé cho ngày mai trời nắng
Hoa nắng vàng, anh hái tặng riêng em ...

Bé nhớ đưa tay vặn nhỏ ngọn đèn
Để ánh sao trời long lanh hơn nữa
Ngước mắt lên em, nhìn qua khung cửa
Sẽ thấy anh ngơ ngẩn đứng mong chờ

Ta cách xa nhau đúng chín múi giờ
Khi anh ngủ thì em còn thức đấy
Bình minh lên anh vươn vai trổi dậy
Anh ngủ rồi, giờ em hãy ngủ đi

Trong giấc nồng em chớp khẽ làn mi
Thế cũng đủ cho lòng anh đắm đuối
Xuyên không gian - dù không gian vời vợi
Anh thấy em cười trong giấc mơ hoa

Anh ru nhẹ nhàng, trầm bổng, thiết tha
Lời ru ấy, bài thơ em thích nhất
Lời Mẹ Dặn, hãy là người chân thật
Ghét hay yêu, luôn ngay thẳng tiếng lòng

Và chẳng bao giờ ngòi bút được cong
Không khuất phục trước bạc tiền, uy vũ
Anh vẫn hát, bé ơi, em cứ ngủ
Cho đêm xanh tròn giấc mộng xuân thì

Anh ngủ rồi, giờ em nhé, ngủ đi
Ôi lời nói dịu dàng âu yếm quá
Em bỗng giật mình, gối chăn lạnh giá
Nhận ra rằng là mộng đấy mà thôi


Vui với người ta anh bỏ em rồi ...



Song Châu Diễm Ngọc Nhân



No comments:

Post a Comment